CHUYỆN NHÀ BÀ MAI

Trưa hôm đó đi học về, Minch toắt thủ chạy qua quận 7 nhà ghé nhà cô Linh - Bạn thân của mẹ, nó quyết tâm hôm nay phải đạt được mục đích từ lâu nay của mình mới thôi, nếu không sẽ không còn cơ hội.

Bạn đang xem: Chuyện nhà bà mai

Căn biệt thự nhà cô Linh rất đẹp, nó bấm chuông, từ chiếc loa gắn trên cửa có tiếng vọng ra :- Ai đó ? – Giọng phụ nữ, chắc là cô Linh.- Cháu, Minc đây, con mẹ Mai nè cô !- Àh … Minch đó hả ? Cháu vô đi.Cánh cổng to lớn tự động mở ra, Minc chạy xe pháo vô trong…Hồi sáng nay, lúc ăn sáng, Minch thấy có chiếc máy ảnh để trên bàn, tò mò nó mở ra coi, thì ra là hình bố nó chụp tối qua ( Máy ảnh có thẻ nhớ), nó thấy có một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn xinc xinc, nó nhớ ra đó là cô Linh ,cô bằng tuổi mẹ, là bạn học của mẹ, và cũng là một người bạn rất thân thiết với mẹ. Minc nhớ hồi nó còn nhỏ, nhà cô ở gần nhà nó, cô vẫn thường sang nhà nó chơi và bế ẵm nó khi nó còn nhỏ…

Lúc lớn lên, nó đã rất thích cô rồi, và từ Lúc biết mùi “đàn bà” nó đã “muốn” cô rồi, nhưng không có cơ hội. Kể từ lúc cô chuyển qua đây được hơn 1 năm nên nó không có cơ hội gặp cô dù mẹ vẫn hay gặp cô, và thỉnh thoảng nó vẫn gặp bác Nam và anh Dũng. Vậy là cô sắp đi Mĩ rồi, nó khó có hội được gặp cô nữa, tự nhiên nó lại có cảm giác rất muốn được gặp cô một lần …Minc đã chạy tới trước cửa nhà:- Cháu chào cô- Cháu lớn quá rồi, lại rất đẹp trai, mẹ Mai thật khéo nuôi. – Cô Linch khen nó.Minch cười ngượng ngịu nhìn cô Linch, cô vẫn rất xinc tuy rằng gương mặt đã có đôi chấm tàn nhang và đuôi mắt đã rạn chân chyên ổn. Nhưng cái gương mặt rạng rỡ Khi cười của cô vẫn giống như hồi đó.

Minc đi vô nhà, ngồi xuống rồi nó mới kín đáo ngắm nhìn cô, cô Linc đang vừa pha nước vừa ríu rít chuyện trò với nó về những chuyện ngày xưa. Thấy nhà trống vắng nó hỏi :- Không có ai ở nhà nữa hả cô ?- Có mình cô thôi, bác với anh đi có chút việc, cô mang đến người giúp việc nghỉ luôn rồi, tuần sau cô đã đi rồi mà.Nó lén đưa mắt ngắm cô, vóc dáng cô nhỏ nhắn, nét gì cũng nhỏ nhỏ xinh xinh, nhìn tốt hay. Mái tóc bồng bềnh xõa xuống nhì vai, thỉnh thoảng cô lại đưa tay vén những sợi lòa xòa trên trán nom rất quyến rũ. Nó lại mường tượng không biết sau bộ quần áo tê người cô trông thế nào nhỉ. Từ Khi biết “mùi đàn bà”, nó có thói thân quen mỗi Khi thấy một người phụ nữ là nó lại mường tượng xem cơ thể người ấy sẽ thế nào Khi cởi bỏ quần áo. Với cô Linch nó nghĩ rằng ngực thì chắc là được đấy vì nó thấy căng đầy sau làn áo thun.

Xem thêm:

Eo cô nhìn cũng nhỏ gọn. Mông thì không biết thế nào vì cô đang mặc một cái quần khá dầy và rộng nên nó khó đánh giá.

Nó thầm nghĩ, trông cô thế kia mà chồng lại ít đụng đến thì đáng tiếc thật (Một lần ở nhà, nó nhấc điện thoại, tình cờ nó nghe được cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa mẹ và cô Linc, cô Linch than với mẹ nó là chồng cô “làm biếng”) Cái bác Nam dở hơi ấy đúng là có phúc mà chẳng biết hưởng. Cứ ngắm cô ấy mà xem, càng nhìn càng thấy thích. Đúng là chẳng phải tay mình…nó cố gắng tận dụng cơ hội ít ỏi để nhìn ngắm cô Linch từ phía sau. Chậc chậc… dáng người thế này mà cởi đồ ra thì hết ý, nhìn cái mông này lắc thế cơ thì biết, Mặc dù chiếc quần cô mặc khá dày và rộng nhưng nó cũng phần nào hình dung được độ căng của đôi mông sau mỗi bước chân cô.Cô Linc cù lại có nước ra, cô ngồi xuống nói chuyện với nó. Hai cô cháu ngồi uống nước nói chuyện phiếm, những chuyện linc tinh hiện tại và những kỉ niệm ngày còn thơ của nó và cô. Ngày nó còn nhỏ cô vẫn thường bế ẵm nó đi chơi, và thỉnh thoảng nó cũng đòi bú ti cô nữa. Nghĩ cũng tuyệt hay, từ bé mình đã được đụng chạm vào người cô rồi, đã được bú ti cô đấy, không biết bây giờ có dịp được lặp lại không.Minch liếc nhìn khoảng ngực hở sau cái cổ áo hơi trễ của cô nó thấy mê mẩn bởi làn da trắng mịn với cái rãnh sâu hút. Không dám nhìn lâu nó giả bộ đứng dậy đi loanh quanh vừa nói chuyện vừa ttrẻ ranh thủ ngắm nghía thân hình cô. Vóc dáng nhỏ nhắn nhỏ bé gọn, không cao quá, cái gì ở cô cũng tròn tròn đầy đặn. Nó thầm nghĩ: dáng người tê mà được đè ra thì sướng thôi rồi. Tầm người nhỏ nhỏ thế này mà thụt chlặng vào thì có mà chạm tới đáy, tha hồ mà ưỡn mà rên. Chồng làm biếng “trả bài” chắc bướm cô khít lắm đây, chơi quả này thì bót phải biết…